Đỗ Nhật Nam

Bài Đỗ Nhật Nam viết về Bác Hoa trong cuốn sách “Những bài học ngoài trang sách“.
1. Hôm mẹ Điệp bị ốm, nằm lệt bệt ở giường, bác phi sang ngay.
Bác đi từng bước nặng nề lên cầu thang, đi đến đâu thở hổn hển đến đấy.
Đến cửa là bác cằn nhằn: Gớm nhà cửa gì mà bí rì rì, ngột ngạt, ở thế này không ốm mới lạ.
Đang cao giọng nhưng thấy mẹ Điệp nằm trên giường, bác đã cúi xuống nhẹ nhàng: Nào, ăn được gì chưa? Khổ quá. Cứ như con mèo hen. Dậy đi chị nấu cháo mang sang, ăn cho nhanh khỏi.
Bác dịu dàng lắm.
2. Đợt đi Tuyên Quang với bác, cười vui hết cỡ.
Bác có thể bắt chước mọi trò của con nít. Bác bắt chước Kiệt giả làm tiếng chó sủa. Thành ra lúc nào cũng như có cả tiểu đội chó trên xe. Đến nỗi vào nhà hàng một người còn gọi bác ra nói thầm: Này, hình như bọn cháu bị… chó nhập hay sao ấy. Nghe tiếng sủa giống lắm.
Cười đến vỡ cả xe.
Bác vui tính lắm.
3. Bác tập hợp học sinh trong trung tâm tiếng Đức của bác để mình đến nói chuyện.
Hễ em nào đi muộn, vứt rác, nói chuyện, bác đều mắng ngay. Lúc bác mắng thì thôi rồi. Bác đẩy tông giọng lên cao nhất, thái độ rất chi là hùng hổ.
Ấy nhưng bọn nhỏ đứa nào cũng mê bác kinh khủng. Chúng bám lấy bác như trẻ con bám váy mẹ. Chúng nhờ bác phân giải những chuyện lí tí li ti.
Mà bác cũng lạ, bác kiên nhẫn nghe hết, phân xử hết. Thi thoảng bác nói đùa cho chúng bật cười. Nhưng mình biết bác giấu nỗi trăn trở vào tận sâu trong lòng.
Bác “tâm lý” lắm.
4. Bác bị dị ứng với các loại hoa quả. Cứ ăn quả vào là người sưng phồng lên, khó thở. Ấy thế nhưng sang nhà mình, mẹ Điệp nhiệt tình mới là bác cũng vẫn ăn. Vì bác tiếc cái công mời của mẹ.
Bác cả nể lắm.
5. Bác về hưu mà hí hửng như người ta bỗng chốc nhận được món quà từ trên trời rơi xuống. Bác hào hứng với nó đến nỗi mình đoán là phải đến nửa nước Việt Nam biết sự kiện bác về hưu. Và cũng từ niềm vui ấy, bác làm được bao nhiêu việc mà trước đây chưa có thời gian để làm.
Nhưng mình biết, bác vẫn có những nỗi nhớ.
Bác nhớ những đồng nghiệp cũ tốt bụng.
Bác nhớ những người đã ở cùng bên bác, vượt qua bao nhiêu là khó khăn.
Bác cũng lo lắng khi mình về hưu khi còn nhiều người chưa kịp giúp.
Bác cả lo lắm.
6. Bác đi ra ngoài đường, đi vào siêu thị, đi đến nhà hàng, đi vào rạp chiếu phim như kiểu anh hùng dẹp loạn.
Hễ thấy điều gì ngang tai trái mắt là bác nhắc nhở thậm chí quát ầm lên.
Đợt nhà mình nói chuyện, bác đi nghe. Thấy bọn trẻ con bò lồm ngồm lên sân khấu, bác chống nạnh quát: Con cái nhà ai kia, không biết dạy con phép tắc nơi công cộng à. Phụ huynh cứ gọi là sợ bác xanh cả mắt.
Bác cũng “dữ dằn” lắm.
7. Khối lần bác bị lừa. Họ kể khổ. Họ kêu than. Họ khóc lóc.
Bác đều tin hết.
Rồi ra tay giúp đỡ.
Xong một hồi mới biết là mình bị lừa.
Bác cả tin lắm.
Đầy đủ những cung bậc trong con người bác. Một sự mâu thuẫn giữa nhân hậu, bao dung và nghiêm khắc, xét nét, giữa ào ào, phóng khoáng với cẩn thận, chỉn chu…
Nhưng nó làm cho mình cảm thấy, bác là bác, duy nhất. Đáng yêu theo kiểu bác. Nghiêm khắc theo kiểu bác. Âu lo theo kiểu bác.
Trong những ngày mình đi học xa nhà, bác là nơi mình tin tưởng gửi gắm mẹ Điệp. Mẹ lười ăn, mẹ ngây thơ, mẹ lao lực… mình đều nhắn tin để nhờ cậy bác.
Dù biết có thể bác cũng không giúp được gì nhiều nhưng nhắn tin xong cảm thấy lòng nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Bởi bác như là một phần của quê nhà trong mình. Mỗi lúc nhắm mắt lại, mình đều nghĩ đến những tràng cười của bác, đến những giọt mồ hôi và cả những giọt nước mắt.
Chắc bác chẳng biết đâu nhưng có hôm đọc stt thấy bác nói là bác bị ho. Hôm ấy vừa lúc mình đi nhà thờ. Và mình dành phút giây cầu nguyện trong nhà thờ để mong bác nhanh khỏi. Những phút giây ấy, thông thường mình dành cho gia đình.
Vì bác cũng chính là một người trong gia đình.
Bác ở đó để bảo vệ, che chở, âu yếm và thương mến mẹ Điệp, như thương mến một đứa em khờ khạo và bé bỏng cần được ôm ấp, vỗ về.
Nên mình yêu bác vô cùng.
Mình biết khi đọc xong bài này, thế nào bác cũng lau nước mắt và nói: Cái thằng chó con làm tốn bao nhiêu nước mắt của bác.
Có những người trong cuộc đời mà cuộc sống của họ đầy phong phú, đầy trải nghiệm, đầy thao thức. Họ sống thật “đậm”, thật đẹp.
Dù có thể họ không làm một điều gì to tát vĩ đại.
Mình tin bác là một trong số đó.
Bác Hoa bếu của cháu!