Nguyễn Thị Mai Hương

Phụ huynh Nguyễn Thị Mai Hương (mẹ Gia Hân)

Chị à,

Vậy là em đã có kết quả phản biện kín tốt rồi, em khóc không phải cho mình mà bởi sự biết ơn với tất cả những người đã bên cạnh em. Em không dám so sánh mình với người khác, bởi có được ngày hôm nay là em đã quá may mắn rồi. Mấy năm trước chị từng nhắn cho em: “Sông có khúc, người có lúc em ạ. Ai cũng phải qua cái đận khó khăn trong đời em ạ. Em hãy tập trung năng lượng vào những việc đáng ưu tiên trước, rồi sẽ ổn dần thôi”.

Em hiểu tính chị không thích nói nhiều, lằng nhằng, thế nên cái gì chị đã quyết tức là chị đã cân nhắc kỹ rồi. Biết ơn chị, em chẳng thể kể hết, nhưng có lẽ hơn cả, chính là việc chị dạy cả mẹ cả con để mẹ con em có ngày hôm nay. Đúng là em định khi nào có quyết định bảo vệ chính thức mới dám báo cáo với chị vì mọi thứ vẫn đang còn ngổn ngang, bộn bề. Nhưng có lẽ hôm nay em đang viết phần “Lời cảm ơn” để chuẩn bị cho đợt bảo vệ luận án sắp tới thì tất cả kỷ niệm, niềm yêu ùa về, em muốn viết để gửi đến chị.

Em nhớ mãi khoảnh khắc một dịp Tết nguyên đán khi em chỉ có một mình đọc sách cho qua những ngày mọi người sum họp gia đình. Chị nhất định phải sang với em vào ngày mùng 2 dù chỉ là ăn với em đĩa mỳ tôm xào, và chị mang cho em thêm bao thức ăn nữa. Rồi sau đó chị gọi cả anh Thảo và chị Điệp đến. Em chỉ biết nghẹn ngào khi nhớ về những ngày tháng ấy.

Những lúc tận cùng của đau khổ, chị cũng là người ân cần chỉ dạy em để ngẩng đầu đi tiếp. Rồi đến khi con gái lớn một chút, duyên thế nào con lại thích tiếng Đức và được đến với bác. Suốt hai năm qua, chưa một ngày học nào con cảm thấy mệt mỏi về việc học tiếng Đức mà luôn học tập với sự say mê dù con có những khiếm khuyết nhất định về cơ quan phát âm và cả những trở ngại tâm lý. Em vẫn nhớ những lúc chị inbox nhắc em về việc quan tâm đến con, vì em mải vật lộn với công việc kiếm tiền quá mà đôi lúc lơ là sự phát triển của con. Nhưng thật sự mỗi lần được đưa con đi học và đón con về, em hạnh phúc lắm lắm khi con chia sẻ về những gì được học, con cười vui về những tâm sự hóm hỉnh của bác mỗi khi bác vào “thanh tra” lớp. Con có nói là con hơi sợ bác mắng nhưng sao con yêu bác thế, bởi bác luôn mắng đúng. Bắc nhắc nhở cả cô cả trò về nề nếp của lớp, bạn nào đi muộn, bạn nào vắng có lý do hay không. Vệ sinh lớp học ra sao, chào hỏi, ứng xử thế nào, có biết cảm ơn, xin lỗi hay không. Cùng nghề với bác, nên em hiểu hơn cả, kiến thức chỉ là một phần nhỏ bé mà quan trọng hơn cả là lối sống ở đời. Em mới đọc cuốn sách có đoạn “Những cha mẹ luôn đặt mong muốn của con lên đầu chỉ nhận được sự xem thường, chứ không phải tình yêu từ con. Nhưng nếu bạn không chỉ chăm chăm quan tâm đến việc giành được tình yêu của con cái mà tập trung vào nhiệm vụ làm cha mẹ – dạy con phải trái và nói cho con biết cách trở thành một người có trách nhiệm, trong những chừng mực của xã hội – thì có thể bạn sẽ thấy con bạn yêu và kính trọng bạn, cả khi bạn không chủ đích tìm kiếm điều đó.” Em nhận thấy, bác cứ làm công việc của mình như một sứ mệnh sẵn có với tất cả trách nhiệm và tình yêu mà không mong cầu sự đền đáp, thế nhưng, chính vì điều đó mà biết bao cha mẹ và con cái yêu và kính trọng bác vô cùng.

Có đợt em chia sẻ với bác, con gái tổng kết năm học lớp 6 được 250 nghìn tiền thưởng, con cầm về đưa ngay cho mẹ và nhờ mẹ nộp tiền để tham gia trại hè, dù bác có nhắn nhủ em rằng nộp bao nhiêu cũng được. Không buổi học nào con cho phép mẹ đưa con đi học muộn, hoặc nếu có việc gì mà phải nghỉ 1 buổi tiếng Đức là con cực kỳ khó chịu. Có lần con phải nghỉ vì tham gia hoạt động với lớp phổ thông, nhưng khi về con chỉ nói về việc con tiếc vì phải nghỉ một buổi tiếng Đức. Sau mỗi buổi học, con đều ngóng hỏi mẹ xem cô giáo đã gửi nhận xét buổi học chưa, cô giao bài tập chưa để con làm luôn. Mẹ thì hay phải đi công tác nên thỉnh thoảng trục trặc công nghệ báo con muộn sẽ bị con nhắc nhở, “trách phạt”. Nhìn thấy sự trưởng thành và trách nhiệm của con, em càng nghĩ, nếu thời gian qua không có bác hỗ trợ về nhiều mặt, đặc biệt là việc giáo dục con thì không biết em có đủ khả năng để hoàn thành “bài tập lớn” của sự học này không.

Em luôn nhìn thấy sự nhiệt tâm, tận tâm của bác với các phụ huynh và các con, bác sát sao với từng lớp, từng con mà em vẫn không hiểu năng lượng của bác ở đâu mà nhiều đến vậy. Kể cả đợt covid vừa rồi, bác ốm suốt, thế mà vẫn kêu gọi mọi người ủng hộ y bác sĩ và còn trực tiếp đến thăm tận bệnh viện để mang quà đến tiếp tế.

Với em, trung tâm CTC không phải chỉ là nơi dạy ngôn ngữ cho con mà thực sự là nơi dạy kỹ năng sống cho cả cha mẹ và các con. Từ cách xếp dép, chỉnh đốn nề nếp hay các phương pháp sơ cứu của bác Chính, đến giờ giấc học hành của các con, cách ứng xử của thầy cô giáo với các con hay cách ứng xử của phụ huynh với thầy cô giáo sau mỗi một thông tin được đưa ra, các vấn đề nảy sinh đều được bác nhắc nhở, chia sẻ tỉ mỉ. Những dịp hè đến, bác cùng với các cộng sự như chị Linh, chị Nhật Anh đau đáu việc tổ chức các hoạt động giáo dục trải nghiệm cho các con. Và em cảm nhận rõ ánh mắt nơi bác, những xúc động nhiều khi không nói nên lời trước sự trưởng thành của các con và của chính các phụ huynh. Bởi những hoạt động đồng hành đó góp thêm cơ hội để cha mẹ và con cái thấu hiểu, gắn kết với nhau hơn.

Bác đã “liều mạng” rẽ núi, băng rừng để mở đường cho nhiều thế hệ cha mẹ và các con nên em chỉ mong ngày càng có thêm nhiều cha mẹ đồng hành cùng bác để bác đỡ vất vả hơn trong sự nghiệp giáo dục lũ quái vật đáng yêu của gia đình CTC.