Cảm nhận của Cô Bùi Thanh Nhàn, phụ huynh 2 con Trường Giang và Nhật Minh lớp Potsdam, lớp học đầu tiên của Trại quái vật CTC 10 năm trước.
Chúc mừng sinh nhật CTC – Nhịp cầu Du học Đức tròn 10 tuổi ![❤️]()
Có những hành trình, khi nhìn lại mới thấy mình đã đi cùng nhau lâu đến thế.
Với tôi, CTC không chỉ là một trung tâm du học, mà là một phần của tuổi trẻ các con, và là một phần ký ức rất sâu của gia đình tôi.
Tôi may mắn được là phụ huynh đầu tiên, và hai con trai tôi là những học viên đầu tiên của lớp Potsdam – khóa học đầu tiên của CTC. Mười năm đồng hành trong giáo dục con trẻ – đó là một quãng đường dài, nhiều trăn trở, nhiều thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng mà chỉ những người làm cha mẹ mới hiểu hết.
Hôm nay, trong không gian trang trọng của lễ kỷ niệm 10 năm CTC, ký ức cứ lặng lẽ trở về. Tôi được nhìn thấy sự trưởng thành rõ ràng của các con, được tận mắt chứng kiến triết lý giáo dục tử tế của bác Hoa sau một thập kỷ thành lập CTC đã thật sự kết tinh thành quả ngọt. Những hạt mầm ngày nào, giờ đã vươn lên, đứng thẳng, vững vàng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi ngồi lặng trên ghế, để lòng mình trôi theo từng câu chữ trong trẻo, sâu lắng, đầy cảm xúc của cô MC Phan Hồ Điệp. Nhân vật chính – bác Hoa – hiện lên vừa gần gũi vừa đặc biệt, với rất nhiều tầng màu sắc, rất nhiều câu chuyện mà chỉ riêng bác mới có ![?]()
Chương trình được tổ chức hoành tráng, chỉn chu, nhưng lại mang một sự ấm áp rất đời. Mỗi câu chuyện được kể ra đều đi thẳng vào tim, không vòng vo, không cần dẫn dắt cầu kỳ. Bởi đó là câu chuyện của người thật – việc thật – cảm xúc thật. Đến lúc trở về nhà, sau cả một ngày trôi qua, tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm giác rung động ấy trong lòng.
Sự thành công của buổi lễ không chỉ nằm ở sân khấu hay quy mô, mà nằm ở con người. Bác Hoa đã quy tụ quanh mình những “vì tinh tú” – mỗi người một thế mạnh, một ánh sáng riêng, nhưng khi đứng cạnh nhau lại tạo thành một bầu trời rất đẹp. Ai cũng tỏa sáng đúng chỗ, đúng lúc, để người xem được chạm đến những cảm xúc sâu và thật nhất ![❤️]()
Có khoảnh khắc, tôi chợt nghĩ… đứng cạnh những con người rực rỡ ấy, mình chỉ cần lặng yên thôi cũng đã đủ ![?]()
Điều làm tôi trân quý nhất, là sợi dây gắn kết bền chặt giữa phụ huynh – học sinh – CTC. Câu nói vui “đọc kỹ HDSD bác Hoa trước khi dùng” nghe thì hài hước, nhưng ẩn bên trong là sự nể trọng, là kỷ luật, là chuẩn mực của một môi trường giáo dục nghiêm túc. Nói chuyện với bác Hoa, người ta tự nhiên biết chậm lại, nghĩ kỹ hơn, và học cách dùng lời cho tử tế. Để rồi người nói cũng trưởng thành hơn, mà người nghe thì yên lòng ![?]()
Khép lại, tôi chỉ mong bác Hoa và đại gia đình CTC luôn mạnh khỏe, tiếp tục giữ vững vai trò là nhịp cầu chắc chắn và tử tế, để các con bước ra thế giới – đặc biệt là nước Đức – với tâm thế đàng hoàng, tự tin và an tâm.
Và tôi tin, nếu còn đủ duyên, tôi vẫn sẽ được ngồi đâu đó, trong những buổi lễ 20 – 30 – 40 năm của CTC, lặng lẽ mỉm cười nhìn những thế hệ tiếp theo trưởng thành ![?]()
![❤️]()



