







Thầy Mai Thế Hoàng, Cử nhân Ngôn ngữ Đức, ĐH Hà Nội




Sau 5 năm gắn bó với một ngôi trường dạy tiếng tại Hà Nội, tôi thường nhận được những câu hỏi quen thuộc như:
„Tại sao bạn có thể làm việc lâu đến vậy ở một nơi?“
hay: „Bạn còn trẻ (tôi năm nay mới 28 tuổi), sao không thử tìm kiếm những môi trường mới để trải nghiệm nhiều hơn?“.
Trong suy nghĩ của nhiều người, tuổi trẻ là phải bay nhảy, phải thử thách và học cách thích nghi. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng có lẽ họ chưa từng biết rằng, nơi tôi đã dành trọn 5 năm thanh xuân để cống hiến chính là nơi đã dạy tiếng cho biết bao du học sinh nghề tài năng chuẩn bị sang Đức, cũng như nhiều bạn sinh viên của những trường đại học danh giá tại quốc gia ấy.
Chính những thành tựu đó đã trở thành niềm tự hào trong tôi. Tôi không chỉ làm việc, mà còn được chứng kiến từng thế hệ học viên trưởng thành, từng ước mơ được chắp cánh. Và đó mới chỉ là một trong vô vàn lý do khiến tôi gắn bó, cống hiến, và luôn hãnh diện khi giới thiệu rằng mình đã và đang làm việc tại Nhịp Cầu Đức CTC
Nhiều người lại tiếp tục thắc mắc:
„Nhưng để có những thành công ấy, bạn hoàn toàn có thể đạt được ở nơi khác mà? Tại sao nhất định phải là CTC?“
Xin thưa: Vì ở CTC, tôi thật sự đã được học – học cách làm nghề, và hơn thế nữa, học cách làm người, từ khi tôi mới chỉ ở tuổi đôi mươi. Trong suốt quãng thời gian làm việc tại đây, tôi luôn được là chính mình: từ phong cách sống cho đến phong cách làm việc. Tôi cảm nhận rõ ràng sự tôn trọng và trân trọng từ đồng nghiệp, và hơn hết là sự quan tâm sâu sắc từ người sếp – cũng là người thầy, người đồng nghiệp, và người bạn lớn của chúng tôi: Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Thị Phương Hoa, mà mọi người vẫn gọi thân thương là Bác Hoa.
Bác Hoa đã đồng hành cùng chúng tôi, cùng vượt qua hàng ngàn thử thách trong công việc cũng như trong đời sống. Bác là một người phụ nữ vừa khắt khe, vừa nồng hậu. Chính sự quy củ nhưng đầy tinh tế của bác đã tạo nên một môi trường thật sự trong sạch, lành mạnh, để chúng tôi toàn tâm toàn ý cống hiến cho nghề giáo.
CTC đối với chúng tôi không chỉ là nơi làm việc, mà là nơi chúng tôi sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng cống hiến – không chỉ vì tương lai của bản thân, mà còn vì tương lai của học sinh nơi đây, và lớn lao hơn nữa, vì tương lai của cả thế hệ trẻ Việt Nam.
Một lý do nữa khiến tôi gắn bó với Nhịp Cầu Đức CTC không phải là điều gì lớn lao, mà chỉ rất cá nhân, thậm chí khá bình thường: đó là sự đồng hành của người bạn thân thời đại học. Chúng tôi đã gắn bó với nhau suốt 10 năm – cũng ngang với hành trình phát triển của CTC. Từ năm 2020, cả hai cùng bắt đầu công việc tại đây. Từ những người bạn học, chúng tôi trở thành đồng nghiệp, thành những người anh em thân thiết, luôn sát cánh hỗ trợ nhau trong công việc cũng như trong cuộc sống.
Thú thật, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi từng lo lắng rằng những tình bạn cũ sẽ dần phai nhạt vì khác biệt về lịch trình hay môi trường làm việc. Nhưng nhờ có CTC, chúng tôi lại có thêm cơ hội để gắn bó, để hiểu và tin tưởng nhau nhiều hơn.
Với tôi, CTC chưa bao giờ chỉ là một nơi làm việc. Nơi đây đã chứng kiến và đồng hành cùng tôi qua bao thăng trầm của cuộc sống: từ một chàng trai đôi mươi mới ra trường với đầy khát vọng, đến những khoảnh khắc chông chênh trong sự nghiệp và cuộc sống cá nhân. Ở mọi giai đoạn, CTC luôn ở đó – tin tưởng, trân trọng và nâng đỡ tôi.
Tại đây, tôi cảm nhận được tình cảm chân thành từ học sinh, sự tin cậy từ phụ huynh, sự sẻ chia từ đồng nghiệp, sự tận tâm từ người sếp, và cả sự đồng hành từ người bạn thân nhất của mình. Tất cả đã tạo nên một nơi mà tôi luôn biết ơn và trân quý.
Cảm ơn CTC vì tất cả.




1. Mình đã biết đến Bác Hoa như thế nào?
Cơ duyên cho mình biết tới Bác Hoa đến với mình từ hồi lớp 9, khi tình cờ đọc cuốn Cuộc chiến tuổi dậy thì – cuốn sách Bác viết về anh Cống Béo. Từ dạo ấy, hình ảnh “Bác Hoa hơi bêu bếu” đã gây một ấn tượng lớn trong lòng mình rồi, dù mình còn chưa biết Bác là ai và cũng chưa có hình dung gì về nước Đức. Rồi đến năm nhất Khoa Đức ULIS, mình lần đầu gặp Bác ngoài đời trong một buổi talkshow của khoa. Phong cách nói chuyện hài hước và mạnh mẽ của Bác như muốn thổi tung cả hội trường Vũ Đình Liên lên ấy. Qua những câu chuyện Bác kể, nước Đức hiện lên trong mắt mình như một thế giới hiện đại, quy củ và đa dạng – với chiếc chìa khóa duy nhất để bước vào là phải thật giỏi tiếng Đức. Câu nói của Bác “Tiếng Đức bây giờ là cơ hội KIM CƯƠNG” đến giờ mình vẫn nhớ như in; mình rời hội trường với tràn trề động lực học và thực sự Bác đã thắp lên trong mình quyết tâm chinh phục tiếng Đức như thế đó!
Đến năm cuối đại học, đúng lúc mình loay hoay trước nhiều ngã rẽ nghề nghiệp, bài đăng tuyển giáo viên của Bác bất ngờ “nhảy” lên Facebook của mình, không chần chừ mình đã liên lạc ngay và CTC đã chính thức trở thành ngôi nhà thứ 2 của mình kể từ đó.
2. Con người và môi trường làm việc tại CTC
Điều làm mình thấy CTC đặc biệt là Bác không chỉ rèn học sinh mà trong công tác tuyển giáo viên Bác cũng làm rất chặt. Giáo viên mới sẽ đi qua một lộ trình bài bản: Dự giờ, tập soạn giáo
án, dạy thử rồi nhận phản hồi, nếu chưa ổn thì phải tiếp tục đi học, thời gian đào tạo có thể kéo dài đến nhiều tháng. Chính vì tuyển kĩ như vậy nên không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn và đủ
duyên để được làm việc ở CTC. Trong quá trình học mình được các anh chị đi trước chỉ cho từng li từng tí (đặc biệt là Frau T giấu tên ) – từ tư thế đứng trên bục, cách điều phối lớp đến cách
thiết kế một bài dạy hiệu quả. Không chỉ đặt chất lượng lên hàng đầu mà mình còn cảm nhận được từ những ngày đầu làm việc ở đây rằng CTC thực sự là một môi trường làm việc quá tử tế và nghiêm ngắn; ở mọi phòng ban mọi người ai cũng đều siêu thân thiện và tích cực, luôn chào nhau bằng nụ cười, luôn sẵn sàng giúp đỡ và nâng đỡ nhau để cùng tiến bộ.
3. Bác Hoa và triết lý “Tâm truyền”
Mình chọn CTC vì ở đây mình không chỉ được mài giũa kỹ năng chuyên môn mà còn học kỹ năng sống, học cách làm “Người” qua những câu chuyện của Bác. Ai đã nghe chuyện Bác kể rồi
thì dễ nghiện lắm: Chuyện cổ chí kim, từ Tây đến ta, mà toàn là người thật việc thật thôi. Ở cạnh Bác, mình phải rèn cái đầu lạnh và trái tim mở bởi thấy sai là Bác mắng thẳng, nhưng mắng xong
là thôi, Bác không để bụng mà mắng để mình tốt lên. Ở CTC, mỗi học sinh bước vào từ một vạch xuất phát khác nhau, mang theo những ước mơ riêng, nhưng đều có một điểm chung: Ai cũng sẽ được Bác rèn. Ở đây giỏi tiếng Đức chỉ là một phần; quan trọng hơn là học sinh học được kỹ năng mềm và thái độ sống đúng đắn. Bác hiểu rất rõ: Nếu học sinh thiếu những hành trang ấy thì sang Đức cũng cũng không thể trụ nổi. Nước Đức không màu hồng và cũng không dung chứa những lao động lười biếng hay cẩu thả, mà Bác đâu chỉ đưa sang là xong, có vấn đề gì ở bên đó cũng vẫn phải đến tay Bác; Bác nhận một học sinh là mang một món nợ, đào tạo ròng rã cho đến khi ổn định được ở bên Đức là cả một quá trình rất dài và mệt nhọc nên mình thấy Bác cứ bận suốt thôi. Cái tâm làm nghề này thực sự khiến mình vô cùng nể phục.
4. Từ bài giảng đến trái tim
Làm việc ở đây, ngày ngày gặp các học sinh “thân êu” khiến cho mình trưởng thành lên từng ngày. Mình không chỉ cần giảng bài hay mà còn cần phải là người “truyền lửa”, một người bạn, một người đồng hành mà trên hết là phải sống sao cho mẫu mực, xứng đáng với hai chữ thiêng liêng “Thầy Giáo”. Hy vọng rằng dẫu thời gian có trôi bao lâu đi nữa mình vẫn giữ được ngọn lửa đam mê này, để mỗi giờ lên lớp là một buổi học ý nghĩa, và để góp một phần nhỏ thay đổi các phận người, thắp lên cho các em những ngọn nến của cơ hội và hy vọng.




Cô Nguyễn Thu Trang
CTC – Dạy là mê – mệt.
Nếu như các con theo trại quái vật có khẩu hiệu “CTC – Học là mê” thì giáo viên cũng phải thốt lên “CTC – Dạy là mê – mệt”
+ Mê cảm hứng được truyền lửa từ Bác Hoa, được dìu dắt, được khích lệ và cả được/bị mắng
+ Mê cả những yêu cầu khắt khe từ Bác Hoa để Giáo viên chúng tôi luôn phải cố gắng, phấn đấu làm tốt hơn, hay hơn, thú vị hơn trong mỗi giờ học
+ Mê các chị em đồng nghiệp hỗ trợ, động viên nhau như người một nhà, càng người mới lại càng được mọi người nhiệt tình giúp đỡ
+ Mê tinh thần của những lứa học sinh ngoan có, quậy có nhưng các con đều rất nỗ lực và quyết tâm với tiếng Đức.
+ Mê cả những phụ huynh hết lòng vì các con, theo sát từng bước của cô trò
MỆT vì trong giờ vừa làm người huấn luyện thú, vừa làm hoạt náo viên, vừa làm quan tòa, vừa làm hề, vừa làm chuyên gia tâm lí tư vấn tình cảm, vừa làm dancer … để các con có những buổi học thú vị, sôi nổi và thường xuyên đau bụng vì cười nhiều. Nhưng Mệt thì cũng chẳng qua là vì Mê thôi ạ! Tôi thấy mình thật may mắn vì được làm việc ở CTC, được sáng tạo và không ngừng phấn đấu hoàn thiện bản thân.
Cảm ơn Bác Hoa và CTC thật nhiều




Trần Phương Anh, giảng viên Khoa Ngôn ngữ và văn hóa Đức, ĐHNN-ĐHQGHN
Tôi vẫn luôn gọi trại chủ trại quái vật nhà mình là Cô, xưng con, dù chúng tôi cách nhau cả hàng dài thế hệ và tôi cũng chưa có cơ hội được cô đứng lớp ngày nào khi còn ngồi trên ghế đại học. Nhưng với tôi, Cô Hoa chính là người thầy đầu tiên trên hành trình gieo mầm tiếng Đức của mình, còn xưng con bởi tôi luôn cảm thấy mình thật sự như một người con trong đại gia đình của Cô Hoa – bác Chính vậy.
Với tôi, quyết định đi dạy là một sự dấn thân. Đến với CTC từ những ngày còn là cô sinh viên năm cuối, CTC đã cho tôi cơ hội được làm và đón nhận rất nhiều thứ, cùng với CTC, tôi bước từng bước một trên hành trình dấn thân của mình: từ những ngày dự giảng, những buổi dạy thử, cho đến lứa học sinh đầu tiên mà đích thân mình được dẫn dắt từ những điều vỡ lòng nhất. Nhờ những cơ hội đó, tôi dần nhận ra và trả lời được câu hỏi của chính bản thân mình “Vì sao tôi lại làm công việc này?” “Điều mà tôi muốn đạt được trên hành trình này là gì?”, tôi nuôi dưỡng cảm hứng của bản thân qua những bài học mình học lại được từ những người xung quanh rồi cả chính những học sinh của mình nữa. Và nhờ Cô Hoa, tôi hiểu được thế nào gọi là “sự nghiệp trồng người”.
CTC lạ lùng lắm, lạ lùng là 2 từ đầu tiên “nhảy số” trong đầu tôi khi nhắc về CTC. Có ở đâu mà giáo viên đi dạy trưa về có người nấu cơm cho ăn, có hẳn nhân viên chuyên dọn dẹp rửa bát cho để giáo viên ăn xong được ngủ trưa lại sức? Những buổi trưa có các chị em, có cô Hoa – bác Chính, mọi người cùng ngồi ăn, hàn huyên và thậm chí là tranh thủ trao đổi kinh nghiệm dạy học nữa, những bữa ăn rất giản dị thôi nhưng lại ấm cúng và no đến lạ (tiếc là bây giờ CTC càng ngày càng lớn, số lớp học ngày càng nhiều nên trung tâm đã phải sửa lại, phòng bếp phải cải tạo thành phòng làm việc nên không còn bếp để nấu ăn trưa nữa rồi, nhưng đó vẫn luôn là những hồi ức đẹp nhất). Rồi có ở đâu mà giáo viên lại có thể thoải mái gọi điện cho giám đốc bất kể ngày đêm, bất kể giờ giấc để than vãn và nghe tư vấn vậy? Ở CTC gần như không có một khoảng cách nào cả. Có những buổi dạy đến kiệt sức và bất lực vì học sinh quá nghịch quá khó bảo, tôi bỏ ra một góc gọi điện cho Cô, hai Cô trò tự “healing” với nhau xong tôi lại như được nạp thêm máu quay lại chiến đấu tiếp. Kể ra thì thật sự có lắm chuyện dở khóc dở cười, giờ ngồi nghĩ lại chỉ thấy tất thảy những điều đó đều là những điều đáng trân trọng, những bài học vô giá mà ưu ái lắm mình mới được học.
Tôi thật sự đã được học và được nhận quá nhiều, từ Cô Hoa – bác Chính, từ những người đồng nghiệp và từ cả các học sinh của mình nữa. Biết ơn nhiều lắm mái nhà CTC, mong rằng mỗi học sinh, mỗi giáo viên khi đến với CTC đều sẽ được truyền cảm hứng và tiếp thêm nghị lực vững bước trên hành trình của mình nhé!








Cô Lê Mỹ Huyền, Giảng viên Khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Đức, ĐHNN-ĐHQGHN
Chắc hẳn trong làng tiếng Đức, CTC không còn là một cái tên xa lạ nữa. Trong hàng bao trung tâm mọc lên như nấm hiện nay, CTC vẫn giữ vững và ngày một phát triển cũng như khẳng định vị thế của mình trên thị trường. Và nhắc đến CTC, không thể không nhắc đến bác Hoa bếu có một không hai trên đời. Nhớ ngày mới nghe đồng nghiệp kể về bác, tôi hình dung ra một bác bếu cực kỳ am hiểu về nước Đức và con người Đức, hài hước thoải mái nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc và kỷ luật. Đến khi tiếp xúc trực tiếp với bác và đi dạy ở CTC, tôi không khỏi trầm trồ vì trăm nghe không bằng một thấy. Một đứa yêu nước Đức và ngôn ngữ Đức như tôi cứ như vớ được quyển từ điển ngôn ngữ-văn hoá Đức phiên bản di động và biết nói tiếng Việt vậy. Bác truyền lửa cho GV chúng tôi, định hướng cho chúng tôi trở thành những người thầy, người cô không chỉ biết dạy học, mà còn quan tâm, cố gắng hiểu và tiếp cận tâm lý học sinh, đồng hành cùng các con vươn ra thế giới ngoài kia với tiếng Đức như một công cụ đắc lực. Ở CTC, chúng tôi như có một “đầu tàu” thật vững chắc, được tự do sáng tạo trong giảng dạy, được tham gia các khoá học bồi dưỡng bổ ích, được tiến bộ và phát triển mỗi ngày, chứ không phải là những “thợ dạy” đến rồi đi. Tôi yêu sự kết nối rất đỗi ấm cúng ở đây, sự kết nối giữa GV và học sinh, giữa GV và các nhân viên văn phòng, giữa bác bếu và tất cả mọi người ở đây. Dưới sự dẫn dắt và chăm bẵm của bác, CTC ngày nay đã trở thành nơi gửi gắm yêu thương và lòng tin của rất nhiều gia đình có con em học tiếng Đức. Chúc CTC luôn vững bước phát triển, chúc bác bếu luôn mạnh khoẻ, hừng hực sức sống, duy trì triết lý “tâm truyền” để truyền lại ngọn lửa “yêu Đức” và dẫn dắt nhiều thế hệ học sinh sang Đức học tập và làm việc hơn nữa. Ich liebe CTC.




Thầy Anton Vidmar- Danilovic là giảng viên tại Nhịp Cầu Đức CTC từ đầu năm 2020. Thầy tốt nghiệp hệ sư phạm chuyên ngành Hóa Sinh ĐHTH LMU (Die Ludwig-Maximilians-Universität München), đại học danh tiếng bậc nhất nước Đức.
CTC ist die Schule, die sowohl Schüler als auch Lehrer zum Leuchten bringt.
Diese Schule hat bei mir einen ganz besonderen Stellenwert. Als Anker in der wohl schwersten Zeit dieses Jahrhunderts ließ mich CTC wie zu Hause fühlen. Ich kam als Fremder, wurde als Freund begrüßt und als Sohn aufgenommen.
Die private deutsche Sprachschule CTC unter der Leitung der wunderbaren Frau Hoa greift den Menschen unter den Armen, die ihr Leben ernsthaft in die Hand nehmen und in eine hoffnungsvolle Zukunft blicken wollen. Schüler sowie Lehrer werden jeden Tag gefordert ihr bestes zu geben und sich wie in einer großen Familie zu unterstützen. Dabei ist höchste Hingabe und Disziplin gefragt. Mit einer strengen und doch liebevollen Art kümmert sich Frau Hoa darum, dass jedes „Familienmitglied“ am Ende sein/ihr Ziel erreicht.
Ich denke, die deutsche Genauigkeit und der vietnamesische Zusammenhalt sind eine wunderbare Kombination, um starke Jugendliche erfolgreich auf eine bereichernde Zukunft vorzubereiten.
Bản dịch:
CTC là môt trung tâm không chỉ giúp cho học sinh mà còn giúp cho cả giáo viên được tỏa sáng. Ngôi trường này có một ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với tôi. Như là một bến đỗ, CTC đã cho tôi cảm giác thân thuộc như đang ở nhà, chính trtonhg thời khắc khó khăn nhất của Thế kỉ này (*). Tôi đến đây như một người lạ nhưng lại được chào đón như một người bạn và như một người con.
Dưới sự dẫn dắt tuyệt vời của Cô Hoa, trung tâm tiếng Đức CTC luôn giang rộng cánh tay với những bạn nghiêm túc với cuộc đời của mình và mong muốn nhìn thấy một tương lai đầy hi vọng. Sự tận tâm và tính kỷ luật rất cao của giáo viên và học sinh ở đây đã khiến họ cùng cố gắng hết sức mỗi ngày và hỗ trợ lẫn nhau như một đại gia đình. Bằng sự nghiêm khắc nhưng chứa đầy yêu thương cô Hoa luôn đảm bảo rằng đến cuối cùng mỗi một “thành viên trong gia đình“ đều sẽ đạt được mục tiêu của mình.
Tôi nghĩ rằng, sự chính xác của người Đức và tinh thần đoàn kết của người Việt Nam chính là một sự kết hợp tuyệt vời để chuẩn bị thật tốt cho những bạn trẻ đầy tiềm năng một tương lai tốt đẹp hơn.
(*) Thầy Anton Vidmar đến Việt Nam đúng lúc dịch Covid bắt đầu bùng phát ở Việt Nam.
Xin để lại thông tin cá nhân để nhận những thông tin về khóa học tốt nhất của CTC nhịp cầu Đức